Bạn có muốn sở hữu 1 máy chạy bộ điện?

Trán Nguyễn Văn Triệu nhíu lại nhìn đôi câu đối trước cửa rồi thập thễnh bước tới ngắm từng chậu cây cảnh ông Khiên chăm chút hang ngày. Nguyễn Văn Triệu mỉm cười mua máy chạy bộ điện nào tốt nhìn những gốc si xù xì già khú đế như lão già râu tóc sồm soàm. Những khóm trúc vàng óng với những đốt cây chun vào nhau. Rõ vô tích sự, Văn Triệu nghĩ- nhữnh loài cây không hương sắc. Nguyễn Văn Triệu lại máy chạy bộ gia đình thập thễnh bước đến bên bể cá vàng. Những chú cá vàng lượn lờ , bố Nghĩa đã kỳ công đắp bằng xi măng quanh quả núi.

Cả làng Đông ai cũng bảo tính ông Khiên giống hệt cụ Nghiên xưa. Trên sườn núi, hai máy chạy bộ điện đài loan chú hươu nhỏ đứnh chênh vênh khoe bộ sừng cong vút. Dù có phải ăn mặc rách nhưng vẫn cứ ham chơi cây cảnh. Người ta kháo nhau ông Khiờn hang ngày còn múc cả nước cơm tưới cho cây cảnh, Nguyễn Văn Triệu không hiểu bố ta say xưa gì ở những thứ này. Học đòi tư sản. Nguyễn Văn Triệu bước vào cửa, ông Khiên nằm máy chạy bộ đơn năng lặng trên giường nhìn Nguyễn Văn Triệu với ánh mắt mệt mỏi.

máy chạy bộ điện với nhiều chế độ tập

– Tôi không hiểu bác cũn định nằm mãi đến bao giờ – Nguyễn Văn Triệu nói – Dù sao sự cũng đã rồi. Thằng Nghĩa, con Hạnh, cũng đã thành vợ chồng, bác phải để chúng nó tư vấn mua máy chạy bộ điện về đây ở. Cưới nhau hàng năm nay mà mỗi đứa một nơi, tối đến lại lang thang bờ sông bãi sú e thiên hạ họ cười cho.

Ai cũng muốn có cho riêng mình 1 máy chạy bộ điện

– Đây là đất tổ, vợ chồng tôi không có quyền!- Ông Khiên nói giọng yếu ớt khẽ chớp mắt nhìn lên trần nhà.
– Bác lạc hậu bỏ mẹ – Văn Triệu tức – Bác không thấy địa chỉ bán máy chạy bộ bác đang sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa sao. Đã là xã hội chủ nghĩa làm gì còn đất của tổ. Đất đai là của chung xã hội. Đã là xã hội chủ nghĩa làm gì còn hận thù? Ngày hôm nay bác phải xoá ngay câu đối trên tường kia. Xã hội chủ nghĩa “Văn Triệu sự bất công oán hận trường” làm gì còn sự bất công máy tập chạy bộ giảm cân mà bác lại viết là. Bác còn oán hận ai? Bác oán hận chế độ à?
Nguyễn Văn Triệu nhìn ông Khiên và hiểu rằng lời nói của mình chả lọt vào tai ông ta chút nào. Ông Khiên vẫn lặng

– Tôi nói cho bác biết, nếu bác không xoá câu đối đi tôi báo công an huyện về trói gô cổ bác lại. Bây giờ nhân dân đang lo đánh giặc, lo tăng gia sản xuất máy tập chạy bộ đa năng mà bác đi học đòi chơi bời theo lối tư sản.
Ông Khiên vẫn dửng dưng nằm trơ ra như khúc gỗ coi Văn Triệu như kẻ xa lạ.
Nguyễn Văn Triệu ngồi bịch xuống chiếc ghế giữa nhà và giận dữ nhìn ông Khiên:

 

Leave a Reply